Thursday, August 20, 2009

Một Mảnh Đời

Trên đường lái xe về nhà, trên một góc phố chờ đèn xanh đèn đỏ, góc phố này thường kẹt xe lắm hình như phải chờ đến 5 phút mới tới lượt đèn xanh và chỉ được vài cái xe di chuyển là đèn lại bật sang đỏ. Sở dĩ tôi kể lề dài dòng như vậy vì lý do xe phải dừng lại lâu trên góc phố này nên ngày hôm nay đã được một cô gái chọn làm "trung tâm dịch vụ"
Một cô gái tôi không biết thuộc quốc gia nào, ăn mặc tươm tất, cầm một xấp hình đến từng xe một đưa cho mỗi xe một tấm hình. Hình cô ta với chồng và một đứa con nhỏ với những giòng chữ: "chúng tôi mới đến đất nước này, không tiền, không việc làm, chúng tôi cần tiền để trả tiền nhà, tiền chợ... xin trả lại tờ giầy này và mong chờ sự hảo tâm của bạn. Chúa ban phước cho bạn. "
Tôi không hiểu sao tự nhiên tôi lục ví lấy tiền cho cô ta, mặc dù cô mặc quần áo bảnh bao và trong hinh vợ chồng con cái trông rất tươm tất. Sau khi làm xong nghĩa cử này tôi thầm thấy thóai mái trong lòng vì mình đã làm được một việc.... thiện.
Nhưng rồi qua một góc phố kế tiếp tôi lại thấy một cô khác cũng đang đi đi lại lại giữa dòng xe đang chờ đèn xanh... tôi cười thầm trong bụng cho sự nhân đức ....hão của mình.
Về nhà trong bữa cơm tối tôi kể chuyện cho con tôi nghe Tú nói:
- Mẹ giúp tiền cho họ cũng đươc, nhưng mẹ nên giới thiệu họ đến shelter nơi đó họ đuợc chính phủ cho chỗ ăn, ở tạm, có những lớp hướng dẫn cách đi xin việc, và cách bảo quản ngân sách gia đình sao cho thích hơp".
Cháu thường đến những shelter để phát thực phẩm cho những người không nhà, những ngày Thanks Giving cháu vẫn phụ nướng gà tây cho họ.
Tôi chợt thấy mình thật quê mùa nơi cái xứ văn minh đầy tình người này....
Do câu nói của con gái "mẹ nên chỉ cho họ đến shelter, đến đó chính phủ sẽ giúp đỡ", tôi nhớ đến cuộc đời của một ông tù nhân chính trị mà tôi đã có dịp giúp đỡ ông
Ông sang Mỹ với hai người con sinh đôi. khỏang mười tuổi, Ông rất nghèo nhưng ông có một niềm tự hào lớn lao của một người quân nhân trong chế độ VN Công Hòa.
Những ngày đầu ông rất vất vả khó khăn trong cảnh gà trống nuôi con, ông làm đủ thứ nghề để nuôi hai con. Tôi không nhớ lý do tại sao một tờ báo Mỹ lại để ý đến ông, một phóng viên đã đến phỏng vấn ông và họ đã khuyên ông nên xin thêm trợ cập để cho các con có đủ thức ăn.
Ông đã trả lời:
- Chúng tôi đến đây sống nhờ nước Mỹ, đó là điều rất xấu hổ, nếu muốn cho tôi một con cá xin chỉ cho tôi cách câu cá. Tôi sang đây như một kẻ thua cuộc không muốn phục tùng kẻ thắng, tôi rất cám ơn sự giúp đỡ của quý quốc nhưng tôi không muốn ăn bám vào chính phủ của quý ông, không muốn làm một gánh nặng cho một quốc gia đã cưu mang chúng tôi.
Ông đã cất giữ tờ báo và đưa cho tôi xem. Hình của ba cha con được đăng kèm theo bài báo viết về hòan cảnh của ông.
Có những người đã cho là ông điên, nhưng với tôi, tôi thầm cảm phục chí bât khuất của ông, của một người đã hy sinh cho đất nước, một người mang nặng mặc cảm tha phuơng cầu thực, tuy nhiên bất công với hai đứa trẻ, chúng thật tình cần sự giúp đỡ.
Hòan cảnh của ông là một trong những hòan cảnh thương tâm xẩy ra sau cuộc chiến. Ông lập gia đình vào thời điểm họ chưa cho làm hôn thú, và sau đó ông bị đi cải tạo, đến khi được trở về, ông có được hai cháu gái sinh đôi, nhưng vì một lý do nào đó ông đã không làm hôn thú nên khi đi theo diện HO thì chỉ có ba cha con được đi.
Người vợ/người mẹ đã gạt nước mắt để chông con ra đi. Ngày ra đi ông hẹn sẽ tìm cách bảo lãnh vợ sang. Lại thêm một khó khăn ...
Ông phải về VN để làm đám cưới, làm hôn thú với chính vợ mình...tất cả còn trong tình trạng chờ đợi.....
Theo lời ông kể có những buổi sáng lạnh như cắt trong mùa đông buổi sáng sớm ba cha con đi bỏ báo, vì ông không thể để con ở nhà một mình được, hai đứa nhỏ ngái ngủ chân thấp chân cao đã ngã khi tuyết trơn trợt, ông bế con vào bệnh viện mà rơi nước mắt.
Hai cháu kể "bố cháu vừa đi làm vừa lo cho chúng cháu, thường thì bố cháu kho một nồi thịt thật mặn để ba cha con có thể ăn nguyên tuần" ông tiếp "như thế vừa đỡ tốn công vừa đỡ tiền..."
Khi hai người con gái đã được 16 tuổi, ông và hai con trở lại một lần nữa để nhờ tôi giúp đỡ trong việc nộp đơn thi quốc tịch. Ông vẫn nghèo xơ xác, vợ vẫn chưa sang được, hai cô con gái trông thật tội nghiệp, ở lứa tuổi thích đỏm đáng nhưng đã phải mặc những bộ quần áo luộm thuộm, trong một lúc ông đi ra ngoài hai cháu than thở với tôi;
- Cô ơi, bố cháu càng ngày càng khó tính, không cho chúng cháu có bạn bè, cấm đóan chúng cháu đủ mọi thứ, buồn lắm cô ơi.
Hai cháu rất buồn, tôi an ủi không làm các cháu nguôi ngoai.
Bỗng một ngày tôi nhận được một cú điện thọai từ ông, giọng rất yếu ớt:
- Cô ơi, bây giờ thì tôi thật sự cần đến sự trợ giứp của chính phủ tôi không còn đi làm được nữa, những cơn khó thở đến với tôi thương xuyến.
- Xin ông cho biết ông cần gì, hai cháu đâu rồi?
- Chúng đã bỏ tôi mà đi khi được 18 tuổi, hiện giờ tôi không biết các cháu ở đâu, tôi sống có một mình.
- Không ai giúp đỡ ông sao?
- Hôm nay tôi gọi để nhờ cô tìm giùm chô xin người đến nhà trông nom, nấu nướng cho tôi.
Giọng nghẹn ngào ông kể ông đã bị ung thư phổi tới thời kỳ cuối cùng chỉ còn chờ ngày ra đi.
Tôi vội vã liên lạc với sở xã hội xin người đến trông nom ông.
Ít lâu sau tôi gọi lại để hỏi thăm ông, tiếng phone reo và một giọng đàn bà "....this phone number has been disconnected".

1 comment:

  1. câu truyện thật cảm động

    ReplyDelete